Bài phát biểu của Bono trong ngày lễ tốt nghiệp - Ucan.vn

Bạn hãy điền thông tin vào mẫu dưới đây để mua thẻ


Bài phát biểu của Bono trong ngày lễ tốt nghiệp

Đăng vào lúc 04:39 23/12/2014 bởi Đỗ Thị Hải Yến

Hãy khám phá những điều thú vị hoặc đăng ký thành viên trên Ucan, website học tiếng Anh cực đỉnh!

Bono Graduation Speech Transcript

My name is Bono and I am a rock star. Don’t get me too excited because I use four letter words when I get excited. I’m that guy. I’d just like to say to the parents, your children are safe, your country is safe, the FCC has taught me a lesson and the only four letter word I’m going to use today is P-E-N-N. Come to think of it ‘Bono’ is a four-letter word. The whole business of obscenity, I don’t think there’s anything certainly more unseemly than the sight of a rock star in academic robes. It’s a bit like when people put their King Charles spaniels in little tartan sweats and hats. It’s not natural, and it doesn’t make the dog any smarter.

It’s true we were here before with U2 and I would like to thank them for giving me a great life, as well as you. I’ve got a great rock and roll band that normally stand in the back when I’m talking to thousands of people in a football stadium and they were here with me, I think it was seven years ago. Actually then I was with some other sartorial problems. I was wearing a mirror-ball suit at the time and I emerged from a forty-foot high revolving lemon. It was sort of a cross between a space ship, a disco and a plastic fruit.

I guess it was at that point when your Trustees decided to give me their highest honor. Doctor of Laws, wow! I know it’s an honor, and it really is an honor, but are you sure? Doctor of Law, all I can think about is the laws I’ve broken. Laws of nature, laws of physics, laws of the Commonwealth of Pennsylvania, and on a memorable night in the late seventies, I think it was Newton’s law of motion…sickness. No, it’s true, my resume reads like a rap sheet. I have to come clean; I’ve broken a lot of laws, and the ones I haven’t I’ve certainly thought about. I have sinned in thought, word, and deed. God forgive me. Actually God forgave me, but why would you? I’m here getting a doctorate, getting respectable, getting in the good graces of the powers that be, I hope it sends you students a powerful message: crime does pay.

So I humbly accept the honor, keeping in mind the words of a British playwright, John Mortimer it was, “No brilliance is needed in the law, nothing but common sense and relatively clean fingernails.” Well, at best I’ve got one of the two of those. But no, I never went to college, I’ve slept in some strange places, but the library wasn’t one of them. I studied rock and roll and I grew up in Dublin in the ’70s, music was an alarm bell for me, it woke me up to the world. I was 17 when I first saw The Clash, and it just sounded like revolution. The Clash were like, “This is a public service announcement with guitars.” I was the kid in the crowd who took it at face value. Later I learned that a lot of the rebels were in it for the T-shirt. They’d wear the boots but they wouldn’t march. They’d smash bottles on their heads but they wouldn’t go to something more painful like a town hall meeting. By the way I felt like that myself until recently.

I didn’t expect change to come so slow, so agonizingly slow. I didn’t realize that the biggest obstacle to political and social progress wasn’t the Free Masons, or the Establishment, or the boot heal of whatever you consider “the Man” to be, it was something much more subtle. As the Provost just referred to, a combination of our own indifference and the Kafkaesque labyrinth of “noes” you encounter as people vanish down the corridors of bureaucracy.

So for better or worse that was my education. I came away with a clear sense of the difference music could make in my own life, in other peoples’ lives if I did my job right. Which if you’re a singer in a rock band means avoiding the obvious pitfalls like say a mullet hairdo. If anyone here doesn’t know what a mullet is, by the way, your education is certainly not complete; I’d ask for your money back. For a lead singer like me a mullet is, I would suggest, arguably more dangerous than a drug problem. Yes, I had a mullet in the ’80s.

Now this is the point where the members of the faculty start smiling uncomfortably and thinking maybe they should have offered me the honorary bachelor’s degree instead of the full blown doctorate. “He should have been the bachelor’s one, he’s talking about mullets and stuff.” If they’re asking what on earth I’m doing here, I think it’s a fair question. What am I doing here? More to the point, what are you doing here? Because if you don’t mind me saying so, this is a strange ending to an Ivy League education. Four years in these historic halls thinking great thoughts and now you’re sitting in a stadium better suited for football listening to an Irish rock star give a speech that is so far mostly about himself. What are you doing here?

Actually I saw something in the paper last week about Kermit the Frog giving a commencement address somewhere. One of the students was complaining, “I worked my ass off for four years to be addressed by a sock?” You have worked your ass off for this. For four years you’ve been buying, trading, and selling, everything you’ve got in this marketplace of ideas, the intellectual hustle. Your pockets are full, even if your parents’ are empty, and now you’ve got to figure out what to spend it on. Well, the going rate for change is not cheap. Big ideas are expensive. The University has had its share of big ideas. Benjamin Franklin had a few, so did Justice Brennen and in my opinion so does Judith Rodin. What a gorgeous girl. They all knew that if you’re going to be good at your word if you’re going to live up to your ideals and your education, it’s going to cost you. So my question I suppose is what’s the big idea? What’s your big idea? What are you willing to spend your moral capital, your intellectual capital, your cash, your sweat equity in pursuing outside of the walls of the University of Pennsylvania?

There’s a really great, truly great Irish poet his name is Brendan Kennelly, and he has this epic poem called the Book of Judas, and there’s a line in that poem that never leaves my mind, it says, “If you want to serve the age, betray it.” What does that mean to betray the age? Well to me betraying the age means exposing its conceits, its foibles, its phony moral certitudes. It means telling the secrets of the age and facing harsher truths.

Every age has its massive moral blind spots. We might not see them, but our children will. Slavery was one of them and the people who best served that age were the ones who called it as it was which was ungodly and inhuman. Ben Franklin called it what it was when he became president of the Pennsylvania Abolition Society.

Segregation, there was another one. America sees this now but it took a civil rights movement to betray their age. And 50 years ago the U.S. Supreme Court betrayed the age May 17, 1954, Brown vs. Board of Education came down and put the lie to the idea that separate can ever really be equal. Amen to that.

Fast forward 50 years, May 17, 2004. What are the ideas right now worth betraying? What are the lies we tell ourselves now? What are the blind spots of our age? What’s worth spending your post-Penn lives trying to do or undo? It might be something simple. It might be something as simple as our deep down refusal to believe that every human life has equal worth. Could that be it? Could that be it? Each of you will probably have your own answer, but for me that is it. And for me the proving ground has been Africa.

Africa makes a mockery of what we say, at least what I say, about equality and questions our pieties and our commitments because there’s no way to look at what’s happening over there and its effect on all of us and conclude that we actually consider Africans as our equals before God. There is no chance.

An amazing event happened here in Philadelphia in 1985, Live Aid, that whole We Are The World phenomenon the concert that happened here. Well after that concert I went to Ethiopia with my wife, Ali. We were there for a month and an extraordinary thing happened to me. We used to wake up in the morning and the mist would be lifting we’d see thousands and thousands of people who’d been walking all night to our food station were we were working. One man I was standing outside talking to the translator, had this beautiful boy and he was saying to me in Amharic, I think it was, I said “I can’t understand what he’s saying.” and this nurse who spoke English and Amharic said to me, “He’s saying ‘Will you take his son.’ He’s saying please take his son; he would be a great son for you.” I was looking puzzled and he said, “You must take my son because if you don’t take my son, my son will surely die. If you take him he will go back to Ireland and get an education.” Probably like the ones we’re talking about today. And of course I had to say no, that was the rules there and I walked away from that man and I’ve never really walked away from it. But I think about that boy and that man and that’s when I started this journey that’s brought me here into this stadium.

Because at that moment I became the worst scourge on God’s green earth, a rock star with a cause. Christ! Except it isn’t  the cause. Seven thousand Africans dying every day of preventable, treatable disease like AIDS? That’s not a cause, that’s an emergency. And when the disease gets out of control because most of the population live on less than one dollar a day? That’s not a cause, that’s an emergency. And when resentment builds because of unfair trade rules and the burden of unfair debt, that our debts by the way that keep Africans poor? That’s not a cause, that’s an emergency. So, We Are The World, Live Aid, started me off it was an extraordinary thing and really that event was about charity. But 20 years on I’m not that interested in charity. I’m interested in justice. There’s a difference. Africa needs justice as much as it needs charity.

Equality for Africa is a big idea. It’s a big expensive idea. I see the Wharton graduates now getting out the math on the back of their programs. Numbers are intimidating aren’t they, but not to you! But the scale of the suffering and the scope of the commitment they often numb us into a kind of indifference. Wishing for the end to AIDS and extreme poverty in Africa is like wishing that gravity didn’t make things so damn heavy. We can wish it but what the hell can we do about it?
Well, more than we think. We can’t fix every problem, corruption, natural calamities are part of the picture here, but the ones we can we must. The debt burden, as I say, unfair trade, as I say, sharing our knowledge, the intellectual copyright for lifesaving drugs in a crisis, we can do that. And because we can, we must. Because we can, we must. Amen.

This is the straight truth, the righteous truth. It’s not a theory, it’s a fact. The fact is that this generation, yours, my generation that can look at the poverty, we’re the first generation that can look at poverty and disease, look across the ocean to Africa and say with a straight face, “We can be the first to end this sort of stupid extreme poverty, where in the world of plenty, a child can die for lack of food in its belly.” We can be the first generation. It might take a while, but we can be that generation that says no to stupid poverty. It’s a fact, the economists confirm it. It’s an expensive fact but cheaper than say the Marshall Plan that saved Europe from communism and fascism. And cheaper I would argue than fighting wave after wave of terrorism’s new recruits. That’s the economics department over there, very good. It’s a fact. So why aren’t we pumping our fists in the air and cheering about it? Well, probably because when we admit we can do something about it, we’ve got to do something about it. For the first time in history we have the knowhow, we have the cash, we have the lifesaving drugs, but do we have the will?

Yesterday, here in Philadelphia, at the Liberty Bell, I met a lot of Americans who do have the will. Are you here? There’s the three million of them over there. From arch-religious conservatives to young secular radicals, I just felt an incredible overpowering sense that this was possible yesterday. We’re calling it the ONE campaign, to put an end to AIDS and extreme poverty in Africa. They believe we can do it; so do I. I really, really do believe it. I just want you to know, I think this is obvious, but I’m not really going in for the warm fuzzy feeling thing. I’m not a hippy; I do not have flowers in my hair. I come from punk rock alright; The Clash wore army boots not Birkenstocks, alright. I believe America can do this! I believe that this generation can do this. In fact I want to hear an argument about why we shouldn’t.

I know idealism is not playing on the radio right now, you don’t see it on TV, irony is on heavy rotation, the knowingness, the smirk, the tired joke. I’ve tried them all out but I’ll tell you this, outside this campus, and even inside it, idealism is under siege beset by materialism, narcissism and all the other isms of indifference. Baggism, Shaggism. Raggism. Notism, graduationism, chismism, I don’t know. Where’s John Lennon when you need him?

But I don’t want to make you cop to idealism, not in front of your parents, or your younger siblings. But what about Americanism? Will you cop to that at least? It’s not everywhere in fashion these days, Americanism. Not very big in Europe, truth be told. No less on Ivy League college campuses. But it all depends on your definition of Americanism. Me, I’m in love with this country called America. I’m a huge fan of America; I’m one of those annoying fans, you know the ones that read the CD notes and follow you into bathrooms and ask you all kinds of annoying questions about why you didn’t live up to that, you know? I’m that kind of fan. I read the Declaration of Independence and I’ve read the Constitution of the United States, and they are some liner notes, dude. As I said yesterday I made my pilgrimage to Independence Hall, and I love America because America is not just a country, it’s an idea. You see my country, Ireland, is a great country, but it’s not an idea. America is an idea, but it’s an idea that brings with it some baggage, like power brings responsibility. It’s an idea that brings with it equality, but equality even though it’s the highest calling, is the hardest to reach, the idea that anything is possible. That’s one of the reasons why I’m a fan of America. It’s like hey, look there’s the moon up there, let’s take a walk on it, bring back a piece of it. That’s the kind of America that I’m a fan of.

In 1971, actually no, in 1771 your founder Mr. Franklin spent three months in Ireland and Scotland to look at the relationship they had with England and see if this could be a model for America, whether America should follow their example and remain a part of the British Empire.

Franklin was deeply, deeply distressed by what he saw. In Ireland he saw how England had put a stranglehold on Irish trade, how absentee English landlords exploited Irish tenant farmers and how those farmers in Franklin’s words “lived in retched hovels of mud and straw, were clothed in rags and subsisted chiefly on potatoes.” Not exactly the American dream. So instead of Ireland becoming a model for America, America became a model for Ireland in our own struggle for independence.

When the potatoes ran out, millions of Irish men, women and children packed their bags got on a boat and showed up right here and we’re still doing it. We’re not even starving anymore, loads of potatoes. In fact if there’s any Irish out there, I’ve breaking news from Dublin, the potato famine is over you can come home now. Sorry. But why are we still showing up? Because we love the idea of America.
We love the crackle and the hustle; we love the spirit that gives the finger to fate, the spirit that says there’s no hurdle we can’t clear and no problem we can’t fix. (sound of helicopter) Oh, here comes the Brits, only joking. No problem we can’t fix. So what’s the problem that we want to apply all this energy and intellect to?

Every era has its defining struggle and the fate of Africa is one of ours. It’s not the only one, but in the history books it’s easily going to make the top five, what we did or what we did not do. It’s a proving ground, as I said earlier, for the idea of equality. But whether it’s this or something else, I hope you’ll pick a fight and get in it. Get your boots dirty, get rough, steal your courage with a final drink there at Smoky Joe’s, one last primal scream and go. Sing the melody line you hear in your own head, remember, you don’t owe anybody any explanations. You don’t owe your parents any explanations; you don’t owe your professors any explanations. You know I used to think the future was solid or fixed, or something you inherited like an old building that you move into when the previous generation moves out or gets chased out but it’s not. The future is not fixed; it’s fluid. You can build your own building, or hut or condo, whatever; this is the metaphor part of the speech by the way. But my point is that the world is more malleable than you think and it’s waiting for you to hammer it into shape. Now if I were a folksinger I’d immediately launch into “If I Had a Hammer” right now get you all singing and swaying. But as I say I come from punk rock, so I’d rather have the bloody hammer right here in my fist.

That’s what this degree of yours is, a blunt instrument. So go forth and build something with it. Remember what John Adams said about Ben Franklin, “He does not hesitate at our boldest measures but rather seems to think us too irresolute.” Well this is the time for bold measures and this is the country and you are the generation. Thank you. Thank you very much.

Bài diễn từ của Bono trong Ngày lễ tốt nghiệp

Tên tôi là Bono và tôi là 1 ngôi sao nhạc rock. Đừng làm cho tôi phấn khích quá vì tôi chỉ dùng những từ có 4 chữ cái khi phấn khích. Tôi là gã như vậy đó. Tôi muốn nói với các bậc phụ huynh rằng, con cái của các bạn đang được an toàn, đất nước của các bạn đang được an toàn, FCC đã dạy tôi 1 bài học  với chỉ 1 từ có 4 chữ cái. mà tôi sẽ dùng cho ngày hôm nay, đó là P-E-N-N. Hãy nghĩ xem, Bono cũng là 1 từ 4 chữ cái. Tất cả dịch vụ mại dâm, tôi không nghĩ có bất cứ điều gì chắc chắn khó coi hơn hình dáng của 1 ngôi sao nhạc rock trong một bộ áo cử nhân. Nó gần giống như khi mọi người cho những kẻ bề tôi nịnh bợ của vua Charles mặc những chiếc áo len và mũ bằng vải len kẻ ô vuông (của người Ê-cốt). Nó không tự nhiên mà cũng không khiến cho những con chó thông minh hơn.

Thật đúng đắn khi chúng ta đã ở đây, trước khi với U2 và tôi muốn cám ơn họ vì đã cho tôi 1 cuộc sống tuyệt vời, cũng như các bạn vậy. Tôi có 1 dòng nhạc “rock and roll” tuyệt vời, đó là nhạc nền sau sân khấu khi tôi đang nói trước hàng ngàn người trong 1 sân vận động bóng đá và họ đã ở đây với tôi, tôi nghĩ đó là cách đây 7 năm rồi. Thực sự sau đó tôi đã gặp 1 vài vấn đề với bộ quần áo. Tôi đã mặc 1 bộ com lê vào lúc đó và tôi xuất hiện từ 1 quả chanh xoay tròn ở độ cao 40 bước. Đó là một kiểu giao nhau giữa một con tàu vũ trụ hoặc một điệu nhảy disco và một loại hoa quả bằng nhựa.

Tôi đoán vào thời điểm đó khi những người trong ban quản trị của các bạn đã cho tôi một vinh dự lớn. Tiến sĩ luật, wow! Tôi biết đây là 1 vinh dự, và nó thực sự là 1 vinh dự, nhưng bạn có chắc chắn không? Tiến sĩ luật, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là: luật có thể được phá vỡ. Luật tự nhiên, luật vật lý, luật của cộng đồng Pennsylvania, và vào 1 đêm đáng nhớ trong những năm 70, tôi nghĩ đó là luật của Newton về chuyển động … sự suy yếu. Không, điều đó đúng, giả thuyết của tôi đọc giống như 1 bản rap vậy. Tôi phải sửa đổi; Tôi đã phá vỡ nhiều qui tắc, và những qui tắc mà tôi chưa phá vỡ thì chắc chắn là tôi cũng đã từng nghĩ đến rồi. Tôi đã phạm tội trong suy nghĩ, từ ngữ và hành vi. Chúa tha thứ cho tôi. Thực sự là Chúa đã tha thứ cho tôi, nhưng tại sao các bạn sẽ không được như vậy? Tôi ở đây và đang nhận lấy học vị tiến sĩ, nhận lấy sự kính trọng, nhận lấy những đặc ân của sức mạnh, tôi hi vọng nó sẽ gửi tới các bạn, những sinh viên ở đây 1 thông điệp mạnh mẽ: tội lỗi sẽ phải trả giá.

Vì vậy tôi nhận lấy vinh dự này một cách khiêm tốn, luôn giữ trong tâm trí những lời của 1 nhà soạn nhạc người Anh, John Mortimer, đó là: “Không có sự tỏa sáng trong luật pháp, không có gì ngoài ý thức chung và sự trong sạch 1 cách tương đối.” Ồ, tôi đã làm 1 trong 2 điều này tốt. Tôi đã nghiên cứu “rock and roll” và trưởng thành ở Dublin vào những năm 70, âm nhạc là một hồi chuông báo động cho tôi, nó đánh thức tôi ra với thế giới. 17 tuổi, lần đầu tiên tôi thấy The Clash, và nó giống như là cuộc cách mạng vậy. The Clash giống như, “Đây là một thông báo dịch vụ công chúng với những tay ghi ta.” Tôi là đứa trẻ trong đám đông những người thấy được giá trị của nó. Sau đó tôi đã học rất nhiều những sự nổi loạn trong đó, trong chiếc áo sơ mi. Họ đi những đôi bốt nhưng không vừa. Họ đập vỡ những cái chai lên đầu họ nhưng không hề cảm thấy đau hơn, giống như 1 cuộc tụ họp thành phố. Nhân tiện tôi cũng đã tự mình cảm nhận được điều đó cho đến dạo gần đây.

Tôi không mong đợi sự thay đổi nào đến quá chậm trễ, vì vậy nó như bị hành hạ từ từ,. Tôi đã không nhận ra rằng trở ngại lớn nhất tới những tiến bộ về chính trị và xã hội không phải là Free Masons, hay sự thiết lập, hay sự áp đặt của bất cứ cái gì bạn cho rằng “người đàn ông” phải làm, nó là thứ gì đó tinh vi hơn. Như Provost từng nói, 1 sự kết hợp của sự lãnh đạm của riêng chúng ta và sự mu muội của những cái “không thể” bạn phải đối mặt như những người chống lại chế độ quan liêu.

Vì vậy dù cho việc học tập của bạn tốt hơn hay tệ hơn. Tôi có 1 cảm giác rõ ràng rằng âm nhạc khác nhau có thể tạo ra trong cuộc sống của riêng tôi, trong cuộc sống của những người khác nếu tôi làm công việc đúng đắn. Cái điều mà nếu bạn là 1 ca sĩ trong 1 nhóm nhạc rock nghĩa là tránh những cạm bẫy giống như nói về kiểu tóc của một con cá đối. Nếu ai đó ở đây không biết 1 con cá đối là gì, thì tức là việc học của bạn chưa hoàn thiện; tôi yêu cầu trả tiền lại. Đối với 1 ca sĩ trưởng nhóm như tôi, tôi sẽ đề nghị, nguy hiểm hơn 1 vấn đề thuốc thang. Phải, tôi có 1 con cá đuối vào những năm 80.

Hiện tại, đây là địa điểm nơi mà những thành viên của khoa bắt đầu cười mỉm một cách không thoải mái và nghĩ rằng có thể họ lẽ ra nên đề nghị tôi một tấm bằng thạc sĩ danh dự thay vì tấm bằng tiến sĩ. “Anh ấy lẽ ra nên nhận học vị thạc sĩ, anh ta đang nói chuyện về những con cá và những chuyện tầm phào.” Nếu họ đang hỏi tôi đang làm gì trên trái đất này? Bởi vì nếu bạn không phiền khi tôi nói vậy, đây là cái kết kì lạ cho nền giáo dục Ivy League. 4 năm ở sảnh học này, nghĩ về những ý tưởng vĩ đại và giờ bạn đang ngồi trong 1 sân vận động bóng đá nghe 1 ngôi sao nhạc rock người Ai-len phát biểu 1 bài khác quá xa về anh ta. Bạn đang làm cái quái j ở đây?

Thật sự tôi thấy một cái gì đó trong bài báo tuần trước về Kermit the Frog đưa ra bài phát biểu cho lễ tốt nghiệp ở đâu đó. Một trong những sinh viên đã phàn nàn, "Tôi đã làm việc cực kỳ chăm chỉ trong  bốn năm để được gắn với một cái tất?" Bạn đã làm việc chăm chỉ cho những việc này. Trong 4 năm bạn đã mua, kinh doanh và bán hàng, mọi thứ bạn có được trong thị trường những ý tưởng này, những cuộc chạy đua về trí tuệ. Những chiếc ví của bạn đã đầy, thậm chí khi ví của cha mẹ bạn rỗng, và giờ bạn bắt đầu tính toán những gì trải qua nó. Ồ, giá trị tăng lên cho sự thay đổi không hề rẻ. Những ý tưởng lớn rất đắt. Trường đại học đã có phần cho những ý tưởng lớn. Benjamin Franklin có một chút, vì vậy Justice Brennen và theo quan điểm của tôi Judith Rodin cũng vậy. Thật là 1 cô gái tuyệt vời. Tất cả họ đều biết rằng nếu bạn giỏi ở lĩnh vực của bạn, nếu bạn sống dựa trên những lý tưởng và nền giáo dục của mình, nó sẽ nâng giá trị của bạn. Vì vậy, câu hỏi của tôi là ý tưởng lớn là gì? Ý tưởng lớn của bạn là gì? Bạn sẽ làm gì để trải qua vốn đạo đức, vốn trí tuệ, tiền mặt và công sức của bạn để theo đuổi sau khi ra khỏi bức tường của trường đại học Pennsylvania?

Có một nhà thơ thực sự tuyệt vời người Ai-len tên là Brendan Kennelly, và ông đã có bài thơ sử thi này được gọi là Sách của Giu-đa, và có một dòng trong bài thơ đó mà không bao giờ rời khỏi tâm trí của tôi, nó nói, "Nếu bạn muốn phục vụ thời đại, hãy phản bội nó. "Điều đó có ý nghĩa gì khi phản bội thời đại? Với tôi, phản bội thời đại nghĩa là phơi bày tính tự cao của nó, những nhược điểm của nó, sự niềm tin đạo đức giả của nó. Nó có nghĩa là nói những bí mật của thời đại và phải đối mặt với sự thật khắc nghiệt hơn.

Mỗi thời đại có điểm mù đạo đức đồ sộ của nó. Chúng ta có thể không nhìn thấy chúng, nhưng con em chúng ta sẽ. Nô lệ là một trong số họ và những người phục vụ tốt nhất thời đại đó là những người bị gọi là vô đạo và vô nhân đạo. Ben Franklin gọi như vậy khi ông trở thành chủ tịch của Pennsylvania Abolition Society.

Sự phân biệt, đã có một kiểu khác. Hiện tại Mỹ đang nhìn thấy điều này, nhưng bây giờ nó đã là một phong trào dân quyền phản bội lại thế hệ của họ. Và 50 năm trước, Tòa án tối cao Mỹ đã phản bội lại thời đại ngày 17 tháng 5 năm 1954, Brown vs Hội đồng Giáo dục đã xuống và đặt lời nói dối với ý tưởng rằng sự chia rẽ có thể được cân bằng. Amen.

50 năm sau đó, ngày 17 tháng 5, 2004. Những ý tưởng đúng đắn nào bây giờ đáng bị phản bội lại? Những lời nói dối của chúng ta với chính mình bây giờ là gì? Các điểm mù của thời đại chúng ta là gì? Điều gì đáng để bạn bỏ ra những đồng tiền của mình cố gắng làm hoặc không làm? Nó có thể là một cái gì đó đơn giản. Nó có thể là một cái gì đó đơn giản như lời từ chối của chúng ta để tin rằng cuộc đời mỗi con người đều có giá trị như nhau. Có thể đó là nó? Có thể đó là nó? Mỗi bạn có thể sẽ có câu trả lời của riêng mình, nhưng đối với tôi đó là nó. Và đối với tôi cơ sở chứng minh là châu Phi.

Châu Phi là một sự nhạo báng của những gì chúng ta nói, ít nhất là những gì tôi nói, về sự bình đẳng và các câu hỏi lòng mộ đạo của chúng tôi và cam kết của chúng tôi bởi vì không có cách nào để nhìn vào những gì đang xảy ra ở đó và tác động của nó trên tất cả chúng ta và kết luận rằng chúng tôi thực sự xem xétPhi nhiều phương diện của bình đẳng trước khi Thiên Chúa. Không có cơ hội.

Một sự kiện đáng kinh ngạc đã xảy ra ở đây trong Philadelphia vào năm 1985, Live Aid, toàn bộ các hiện tượng của buổi hòa nhạc We Are The World đó đã diễn ra ở đây. Vâng sau buổi hòa nhạc mà tôi đã đi tới Ethiopia với vợ tôi, Ali. Chúng tôi đã ở đó một tháng và một điều bất thường đã xảy ra với tôi. Chúng tôi thường thức dậy vào buổi sáng và sương mù lên, chúng tôi thấy hàng ngàn, hàng ngàn người đã đi bộ cả đêm tới trạm thực phẩm của chúng tôi nơi chúng tôi đang làm việc. Một người đàn ông tôi đã đứng bên ngoài nói chuyện với các dịch giả, có một cậu con trai đáng yêu và ông đã nói với tôi bằng tiếng Amharic, tôi nghĩ thế, tôi nói: "Tôi không thể hiểu được những gì anh ấy nói." Và cô y tá người mà có thể nói tiếng Anh và tiếng Amharic nói với tôi, "ông ấy nói rằng tôi hãy lấy đứa con của ông ấy. "ông ấy nói rằng xin hãy đưa con trai của tôi đi, nó sẽ là đứa con tuyệt vời cho ông. Tôi đã thực sự bối rối, ông ta nói," làm ơn đưa con trai con tôi đi giúp tôi, nếu không, nó chắc chắn sẽ bị chết mấtt. Nếu ông đưa nó đi, nó sẽ đến Ireland và nhận được một nền giáo dục." Có lẽ giống như người mà chúng ta đang nói bây giờ. Và dĩ nhiên tôi phải nói không được đâu, quy tắc là vậy và tôi bước đi khỏi người đàn ông ấy nhưg tôi đã không bao giờ thực sự bước ra khỏi điều đó. Tôi đã nghĩ về cậu bé và người đàn ông đó và đó là khi tôi bắt đầu cuộc hành trình này là mang tôi đến sân vận động này.

Bởi vì tại thời điểm đó tôi đã trở thành tai họa tồi tệ nhất trên trái đất của Thiên Chúa, một ngôi sao nhạc rock với một nguyên nhân. Chúa Kitô! Ngoại trừ nó không phải là nguyên nhân. Bảy ngàn người châu Phi chết mỗi ngày vì những căn bệnh có thể ngăn ngừa và điều trị như bệnh AIDS? Đó không phải là một nguyên nhân, đó là một trường hợp khẩn cấp. Và khi bệnh vượt khỏi tầm kiểm soát, vì hầu hết dân số sống với dưới một đô la một ngày? Đó không phải là một nguyên nhân, đó là một trường hợp khẩn cấp. Và khi sự oán giận tăng lên vì các quy tắc thương mại và gánh nặng nợ không công bằng, những khoản nợ khiến người châu Phi luôn nghèo? Đó không phải là một nguyên nhân, đó là một trường hợp khẩn cấp. Vì vậy, We Are The World, Live Aid đã khởi động lại chính mình, đó là một điều phi thường và sự kiện đó là về tổ chức từ thiện. Nhưng 20 năm sau tôi không quan tâm đến tổ chức từ thiện nữa. Tôi quan tâm tới công lý. Có một sự khác biệt. Châu Phi cần công lý nhiều như nó cần tổ chức từ thiện vậy.

Chất lượng đời sống của Châu Phi là một vấn đề lớn. Đó là một ý tưởng đắt giá. Bây giờ tôi thấy Wharton tốt nghiệp đang ra khỏi sự tính toán đằng sau chương trình của chúng tôi. Những con số đang đe dọa, có phải không, nhưng không phải cho bạn. thước đo của sự chịu đựng và phạm vi của sự vi phạm, chúng thường xuyên làm tê liệt chúng ta vào trạng thái trung lập. Mong muốn cho sự kết thúc dịch AIDS và đặc biệt là sự nghèo đói ở Châu Phi giống như ước muốn rằng sự nghiêm trọng không làm cho mọi thứ trở nên quá nặng nề. Chúng ta có thể mong muốn điều đó nhưng chúng ta có thể làm điều quái gì để giải quyết nó.

Hơn cả chúng ta nghĩ. Chúng ta không thể giải quyết mọi vấn đề, sự mục nát, tai ương từ tự nhiên là những phần trong bức tranh ở đây, nhưng những thứ chúng ta có thể, chúng ta phải làm. Khoản nợ bùng nổ, như tôi nói, thương mại không công bằng, như tôi nói, chia sẻ kiến thức của chúng ta, nhận thức về quyền sở hữu thuốc cứu trợ trong một cuộc khủng hoảng, chúng ta có thể làm được điều đó. Và bởi vì chúng ta có thể, chúng ta phải làm. Bởi vì chúng ta có thể, chúng ta phải làm, Amen.

Đây là một sự thật đúng đắn và chính đáng. Nó không phải là lý thuyết mà là thực tế. Thực tế là thế hệ này, của các bạn, thế hệ của tôi, chúng ta có thể nhìn vào tình trạng nghèo đói, chúng ta là thế hệ đầu tiên có thể nhìn vào sự nghèo đói và bệnh tật, nhìn qua đại dương đến với Châu Phi và nhìn thẳng vào vấn đề: chúng ta có thể là những người đầu tiên kết thúc cái sự nghèo đói cực kì vô lý này, một nơi trên thế giới có sự dồi dào, mà một đứa trẻ lại có thể bị chết khi thiếu thức ăn để cho vào bụng. Chúng ta có thể là thế hệ đầu tiên, có thể mất chút ít thời gian, nhưng chúng ta là thế hệ nói không với sự nghèo đói ngớ ngẩn này. Đó là một thực tế, các nhà kinh tế học xác nhận điều này. Đó là một thực tế đắt giá nhưng vẫn chưa khó bằng cái kế hoạch Marshall đã nói rằng cứu Châu Âu khỏi Chủ nghĩa cộng sản và Chủ nghĩa phát xít. Và dễ dàng hơn khi tôi có thể tranh luận hơn là làn sóng chiến đấu sau làn sóng chính sách khủng bố của những tổ chức mới. Đó là sở kinh tế ở bên đó rất tốt. Đó là một sự thật, vì vậy tại sao chúng ta không vung ra những cú đấm vào không trung và chúc mừng về điều này. Tốt, hiển nhiên bởi vì khi chúng ta thú nhận chúng ta có thể làm điều gì đó về nó, chúng ta phải làm điều gì đó. Lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta phải biết thế nào, chúng ta có tiền mặt, chúng ta có thuốc cứu trợ nhưng liệu chúng ta có làm không?

Hôm qua, ở đây, tại Philadelphia, trong thư viện Bell, tôi đã gặp một người Mỹ người mà thực sự có quyết tâm. Bạn có ở đây không? Trong số 3 triệu người ở đó. Từ nhà thờ của Đảng bảo thủ cho đến những cái gốc rễ trường kỳ, Tôi chỉ cảm nhận một cảm giác chế ngự không thể tin được mà có thể là hôm qua. Chúng tôi gọi nó là một chiến dịch để chấm dưt đại dịch AIDS và sự nghèo đói ở Châu Phi. Họ tin rằng chúng tôi có thể làm điều đó, tôi cũng nghĩa vậy, tôi thực sự rất tin vào điều đó. Tôi chỉ muốn cho các bạn biết, tôi nghĩ điều này là hiển nhiên, nhưng tôi không đi vào thứ có cảm giác ấm áp một cách mờ nhạt, tôi không phải kẻ lập dị, tôi không có hoa ở trên đầu, tôi đến từ một nhóm nhạc rock cổ điển, vâng, sự kết hợp đi bốt quân đội, không phải của hãng Birkenstocks, vâng, Tôi tin rằng người Mỹ có thể làm điều này, tôi tin rằng thế hệ này có thể làm được điều đó. Thật sự là tôi muốn nghe một cuộc tranh luận về việc tại sao chúng ta không nên.

Tôi biết chủ nghĩa lý tưởng không được phát trên radio ngay bây giờ, bạn cũng không thể xem nó trên Tivi, Sự châm biếm ở trong một sự luân phiên nặng nề. Sự hiểu biết sáng suốt, nụ cười mỉa, câu nói đùa nhạt nhẽo. Tôi đã cố gắng thể hiện tất cả nhưng tôi sẽ nói với bạn điều này, bên ngoài khuôn viên trường, và thậm chí là trong trường, chủ nghĩa lý tưởng dưới sự bao vây vây quanh bởi vật chất, tự đại và tất cả các học thuyết khác về sự thờ ơ. Baggism, Shaggism. Raggism. Notism, graduationism, chismism, tôi không biêt. John Lennon ở đâu khi bạn cần đến ông ta?

Nhưng tôi muốn bạn giải quyết chủ nghĩa lý tưởng, không phải ở trước mặt bố mẹ bạn, không phải với anh chị em của bạn, nhưng chủ nghĩa Hoa Kỳ là về cái gì? Ít nhất bạn phải biết về nó, ngày nay nó không hiện diện ở khắp nơi trong ngành thời trang, Chủ nghĩa Hoa Kỳ, nó không được biết nhiều ở Châu Âu, sự thật là như vậy, không ít hơn khuôn viên trường đại học Ivy League là bao, Nhưng phụ thuộc vào quan điểm cá nhân của bạn về chủ nghĩa Hoa Kỳ. Tôi, là một người thực sự yêu đất nước mang tên Hoa Kỳ, tôi là một người hâm mộ của Hoa Kỳ, tôi là một trong những người hâm mộ cuồng nhiệt, bạn biết một người mà đọc các chú thích trong đĩa CD và đi theo bạn vào tận trong nhà tắm, hỏi bạn tất cả các câu hỏi phiền phức rằng tại sao anh không sống theo lí tưởng đó, bạn biết không, tôi chính là kiểu người hâm mộ như vậy, Tôi đã đọc tuyên ngôn độc lập và Hiến pháp của Hoa Kỳ, và chúng là một vài dòng chú thích, điệu đà. Như tôi đã nói hôm qua, tôi đã có một cuộc hàng hương đến quảng trường độc lập. Tôi yêu nước Mỹ, bởi vì nước Mỹ không chỉ là một đất nước, đó là cả một tư tưởng. Bạn có thấy đất nước của tôi, Ireland, một đất nước tuyệt vời, nhưng không là một ý tưởng, Nước Mỹ là một ý tưởng, nhưng là ý tưởng mang theo những hành trang theo nó, giống như quyền lực mang theo cả sự trách nhiệm. Đó là một ý tưởng mang đến sự công bằng, nhưng sự công bằng mặc dù nó là lời kêu gọi cao nhất, những lại rất khó để có được điều này, cái ý tưởng mà không gì là có thể. Đó là một trong những lý do tại sao tôi là một người hâm mộ đất nước Hoa kỳ, nó giống như kiểu: “ê, nhìn kìa, có một ánh trăng ở kia đấy, hãy thử đi tới đó nào, và mang một chút ánh sáng về đây. Đó là kiểu người hâm mộ như tôi đối với nước Mỹ.

Năm 1971, thực sự là không, năm 1771, người sáng chế Franklin đã giành 3 tháng ở Ireland và Scotland để nhìn vào mối quan hệ mà họ có với người Anh và xét xem là nó có thể là một kiểu mẫu cho nước Mỹ không, xem là người Mỹ nên đi theo ví dụ của họ hay vẫn giữ nguyên thể chế của nước Anh.

Franklin đã rất sâu sắc, lo lắng một cách sâu sắc về những gì ông đã biết. Ở Ireland ông ấy đã thấy làm thế nào mà người Anh có thể đặt một vòng vây vào thương mại của Irish, làm thế nào mà những địa chủ của người Anh bóc lột được những người nông dân thuê đất ở Irish khi họ không có mặt ở đó, và làm thế nào mà những người nông dân theo lời của Fraklin là: đã sống trong những túp lều lụp xụp của bùn và rơm, bị mặc quần áo rách rưới và bị nuôi ăn chủ yếu là khoai tây” không giống trong giấc mơ người Mỹ. Vì vậy thay vì Ireland trở thành hình mẫu cho nước Mỹ, nước Mỹ đã trở thành hình mẫu cho Ireland trong chính sự đấu tranh cho độc lập của họ.

Khi đã hết khoai tây, hàng triệu người đàn ông, phụ nữ và trẻ em Ireland đã thu dọn hành lí lên thuyền hướng đến đây, và chúng tôi sẽ vẫn làm như vậy. Chúng tôi không còn bị bỏ đói nữa, hàng đống khoai tây. Sự thật là nếu có một người Irish nào ở ngoài kia, tôi sẽ đưa tin từ Dublin rằng nạn khan hiếm khoai tây đã kết thúc rồi, bây giờ các bạn hãy trở về nhà của mình đi. …Không vấn đề nào chúng ta không thể giải quyết, vì vậy vấn đề gì mà chúng ta muốn ứng dụng những năng lượng và những sự hiểu biết để làm gì? Mỗi thời đại lại có một khái niệm riêng về sự đấu tranh định mệnh ở Châu Phi, đó chính là một trong số nhiệm vụ của chúng ta. Nó không chỉ ở trong một mà trong rất nhiều quyển sách về lịch sử và thật dễ dàng tìm thấy nó trong 5 chủ đề đứng đầu. chúng ta đã làm gì và chúng ta đã không làm gì? Đó là một nền móng được phơi bày, như tôi đã nói, ý tưởng về sự công bằng, nhưng cho dù là nó hay điều gì đó khác thì tôi hi vọng rằng các bạn sẽ đón nhận cuộc chiến này và đấu tranh với nó. Hãy để giày bạn lấm bùn, đi vào những nơi gồ ghề, hãy đánh cắp sự gan dạ bằng việc uống rượu ở quán Smoky Joe’s, hét to lên và tiến bước. Nhẩm theo những giai điệu trong đầu, và hãy nhớ rằng bạn sẽ không phải giải thích cho bất kỳ ai hết. bạn không nợ một lời giải thích cho bố mẹ hay các giáo sư ở trường học nào hết. bạn biết không, tôi đã từng nghĩ về tương lai là sự chắc chắn hoặc là không thể thay đổi hoặc những thứ gì đó mà bạn được thừa hưởng ví dụ như một ngôi nhà cũ nơi mà bạn sẽ được chuyển đến khi thế hệ trước đã ra đi, nhưng không tương lai không phải là đã được sắp xếp, mà nó rất dễ thay đổi. Bạn có thể xây cho mình một tòa nhà hoặc một túp lều, cho dù là cái gì đi nữa, nhân tiện, có một ẩn ý trong lời nói này. Ý tôi là thế giới này dễ uốn nắn hơn bạn nghĩ, và nó đang chờ đợi các bạn lấy búa nhào nặn thành hình khối. Nếu tôi là một ca sĩ cổ điển, tôi sẽ ngay lập tức sáng tác ra bài: “Tôi có một cái búa” ngay bay giờ tôi sẽ hát cho tât cả các bạn cùng nghe và lắc lư theo nó. Như tôi đã nói, tôi đến từ dòng nhạc rock cổ điển. Vì thế tôi thích có chắc trong tay một cái búa đẫm máu hơn.

Đó là những điều mà từ bằng cấp của bạn làm được, những công cụ còn chưa sắc bén. Vì vậy, hãy tiến về phía trước và xây dựng một vài thứ với nó. Hãy nhớ đến điều mà John Adams đã nói về Ben Franklin, “ông ấy đã không ngại để đưa ra những phương pháp táo bạo nhưng dường như chúng ta quá thiếu tính quyết đoán.” Vậy thì đây chính là thời điểm cho những phương pháp táo bạo và đây là một đất nước và các bạn là một thế hệ. cảm ơn, cảm ơn các bạn rất nhiều.

Lưu về Facebook wall để học hoặc chia sẻ với bạn bè nào!

Hãy bấm các nút Like (thích) hoặc Send (chia sẻ) ở phía dưới để lưu về WALL Facebook và chia sẻ với bạn bè nhé! Còn rất nhiều điều thú vị nữa đang chờ bạn khám phá trên UCAN - website học tiếng Anh cực đỉnh đấy! Bạn còn chần chờ gì nữa, hãy đăng ký hoặc tìm hiểu ngay nhé!

Danh mục bài viết
     Mục khác


Khi bạn mua 1 thẻ học VIP trên website www.ucan.vn bạn sẽ được TẶNG THÊM 4 phần quà rất có giá trị:

Đăng nhập vào Ucan

Đăng ký tài khoản